Có những bộ phim bạn mở lên chỉ định xem thử một tập, vậy mà đến lúc ngẩng đầu nhìn lại thì đã quá nửa đêm. Tuyết Trung Hãn Đao Hành Thuyết Minh với tôi là một bộ phim như thế. Không phải vì kỹ xảo choáng ngợp hay những trận đánh dồn dập, mà bởi cái cảm giác rất lạ: càng xem càng thấy… trầm xuống, càng nghe lời thoại càng thấy nặng lòng. Lúc đầu tôi cũng giống nhiều người, hơi dè chừng. Võ hiệp – triều đình – ân oán giang hồ, nghe quen quá rồi. Nhưng ngay từ những tập đầu, cách phim dẫn dắt nhân vật Từ Phượng Niên đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ. Một thế tử nhìn thì phóng khoáng, bất cần, nhưng càng về sau càng lộ rõ sự cô độc của một người sinh ra đã không được quyền lựa chọn số phận. Điều khiến tôi ấn tượng nhất khi xem Tuyết Kiếm Hành Thuyết Minh chính là nhịp phim. Phim không vội. Có những đoạn tưởng chừng rất “đời”, rất chậm, nhưng chính sự chậm đó lại khiến người xem có thời gian cảm nhận được nỗi đau, sự giằng xé của từng nhân vật. Những cuộc đối thoại không chỉ để đẩy cốt tr...
Comments
Post a Comment